“Chị tưởng em muốn chắc? Bên Hồng Kông còn ba người, em còn chưa biết phải mở miệng nói với họ thế nào đây...” Thạch Chí Kiên ghé lại gần Thạch Ngọc Phượng, vừa bóp vai cho chị vừa nói, “Em biết A tỷ xưa nay thương em nhất, hay chị ra mặt giúp em đi, dù là Vịnh Cầm hay Lạc Địch cũng đều nghe lời chị mà!”
“Thế sao không nhắc tới Ấu Vi? À phải rồi, Ấu Vi một lòng một dạ với em, em nói gì nó cũng nghe, em làm gì nó cũng tin... đúng là con bé ngốc!” Thạch Ngọc Phượng liếc Thạch Chí Kiên một cái. “Nhưng vấn đề là chị giúp em thì chị được cái gì?”
“Không phải chứ, chị à, từ bao giờ chị thành ra thực tế thế này?” Thạch Chí Kiên trợn tròn mắt, mặt đầy ngạc nhiên.
“Chẳng phải học từ em sao?” Thạch Ngọc Phượng cười nói. “Em, Thạch Chí Kiên, là gian nhân số một Hương Giang, chuyện gì cũng tính toán rành rọt...”




